Tìm kiếm

Nội dung liên quan đến biệt danh

Con người dần dần trường thành, quan niệm về biệt danh cũng càng thêm ăn sâu bám rễ. Lâu dài, mọi người  không có thời gian để để ý đến hiện tượng thông thường này, đương nhiên, cũng không thể có sự phản ánh văn hóa sâu sắc, và sự hiểu biết một chiều trở thành vấn đề. Song, khi con người không chỉ dùng quan niệm chính trị học, lý luận học, mà còn nhìn vào hiện tượng văn hóa của biệt danh trong một viễn cảnh văn hóa toàn diện và rộng lớn hơn, tất nhiên sẽ đạt được những nhận thức chính xác, hoàn chỉnh, mới mẻ hơn. 

Trong từ “ biệt danh”,  hàm nghĩa tốt đẹp của “ xước” bị mất đi, tại sao vậy? Thì ra từ “biệt danh” xuất hiện sớm nhất vào triều Nguyên, “Xước” là dịch âm tiếng Mông cổ, phối thêm : “Hiệu”, là ý nghĩa “biệt hiệu”, từ :”biệt danh” trở thành hiện tượng văn hóa đã xuất hiện vào thời Hán, ví dụ tam khốc sử năm nghiêm diên, Chất Đô, Đổng Huyên vì dùng pháp nghiêm bị nhân gian gọi là “ đồ bác”, “ thương ưng”, “ ngọa hổ”.
 
biệt danh là do người đặt, và đặt cho người, trong một văn hóa nhất định lưu truyền. Nhưng “bản chất của một người không phải là một sự trừu tượng vốn có của riêng  một người. Trong thực tế, nó là tổng của tất cả các mối quan hệ xã hội.” Vì thế, biệt danh có tính xã hội vô cùng rõ rệt.

biệt danh từ khi ra đời đến khi lưu truyền, có nguyên nhân khách thể của đối tượng biệt danh, còn có nguyên nhân thứ 3, chính bản thân của “biệt danh”. biệt danh không chỉ thể hiện đặc điểm, rõ ràng khái quát. Đồng thời, còn là một loại hình thức ký hiệu, bản thân cũng có một chút đặc điểm. đương nhiên, những đặc điểm này không độc lập, mà là khách thể và chủ thể liên hệ mật thiết. Chúng ta thiên về nghiên cứu đặc điểm của biệt danh, gọi là nghiên cứu hiện tượng học.
 
Con người luôn trong cơ sở thực tế phát huy trí tưởng tượng và trí sáng tạo, biệt danh tất nhiên phản ánh hiện thực cuộc sống. Khi dùng làm khái quát nội dung riêng của cuộc sống, nói rõ đặc điểm riêng của mỗi người, biệt danh liền hình thành một loại so sánh, mà so sánh này tất nhiên là cụ thể. Cho nên, khi mang một người trong thực tế vào một hoàn cảnh đặc biệt, một người bị bỏ rơi trong một thế giới hoang dã, trời sinh anh ấy, đất nuôi dướng anh ấy. con người chỉ khi cần đúc rút mới học tập như cướp gió vào, cướp gió ra, lúc đó, con người và thế giới tự nhiên, mối quan hệ giữa người với người, sẽ tự nhiên lộ ra dã tính và man tính, con người sẽ tự quay đầu, đối diện với tổ tiên. Trong tình hình này, cùng với hình thái cuộc sống, sự biến đổi của phương thức sinh tồn, sự bộc lộ bản năng của con người trở thành sự việc tự nhiên, và lúc này hình thành biệt danh, cũng khó tránh mang theo sự thô ráp khó tin. Con người trở thành “gia súc”, đủ để chống lại những con thú hung dữ của thiên nhiên. Thần Ca trong tiểu thuyết “Thần khúc” đã viết cây sậy và nhóm “gia súc”.

Bất kỳ 1 biệt danh nào, cũng tồn tại với đối tượng được gọi. biệt danh dựa vào đối tượng, đối tượng phụ tải biệt danh, cấu thành quan hệ tất nhiên không thể tách rời. Mỹ học biệt danh đã sáng lập trên cơ sở tính tất nhiên này. biệt danh là hình thức biển hiện, giống như tác phẩm nghệ thuật, là kết quả thẩm mỹ của chủ thể sáng tạo và biểu hiện của nó. Chính là nói,  trong phạm vi của mỹ học biệt danh, đánh giá đầu tiên được thể hiện trong quan hệ thẩm mỹ giữa con người và hiện thực.Người sáng tạo biệt danh đối với đối tượng biệt danh chọn một thái độ thẩm mỹ, thông qua quá trình thẩm quan, biệt danh là hình thức biểu hiện thẩm mỹ của nó. Phạm vi thứ 2 của mỹ học biệt danh thể hiện ở quan hệ thẩm mỹ nghệ thuật của chủ thể đối với biệt danh, là lưu truyền biệt danh, thái độ của người thưởng thức biệt danh đối với biệt danh. Cho nên tầm nhìn của mỹ học biệt danh là hai tầng và thống nhất. Chỉ khi thảo luận về phẩm cách nghệ thuật của người mang biệt danh và phẩm cách thẩm mỹ của vật dẫn biệt danh, mỹ học biệt danh mới có thể tiến thêm một bước, và sự tương ứng giữa đối tượng của biệt danh và bản thể của biệt danh,  và vẻ đẹp của thiên nhiên và nghệ thuật. Sự thống nhất đạt được giữa chủ thể sáng tạo và chủ thể thưởng thức trong quá trình thẩm mỹ này là phạm trù chung của mỹ học.

 

Bài Viết Liên Quan